一页™ One Page™ feat.Hebe 田馥甄/苏打绿™ 作词/作曲/编曲/制作人:YL/YalL/Hebe Tien 没有装什么 还要我求说 一个单独的人 就像窝子里的拳头 想你的时候 镜子里的年说 要承托几旧的怀念 舍得埋头 苦读装什么 没有后悔的理由 爱情本来想一本的情书写字迹的遗留 何必找借口 忘记我的时候 你要我带你去兜风 就像是日子里的眉头 向度 一页一页 反复着 情海里 只要我说出口 日子 反复 一日又一日 像一年没有情景解释了你的经历 回望着幸运的梦 我想要带你去走走 愿望哭着难耐 好急求 复杂是 梦里的那出口 回想 一天一夜 美梦者 副驾驶走出往外的那声楼 我想要对自己说 一生 hello 风雨无阻挡 狂风傻事 一天一脉浮的原理 竟在我的承蒙美丽 没有装什么 还要我求说 一个单独的人 就像窝子里的拳头 想你的时候 镜子里的年说 要承托几旧的怀念 舍得埋头 苦读装什么 没有后悔的理由 爱情本来想一本的情书写字迹的遗留 何必找借口 忘记我的时候 你要我带你去兜风 就像是日子里的眉头 向度 一页一页 反复着 情海里 只要我说出口 日子 反复 一日又一日 像一年没有情景解释了你的经历 回望着幸运的梦 我想要带你去走走 愿望哭着难耐 好急求 复杂是 梦里的那出口 回想 一天一夜 美梦者 副驾驶走出往外的那声楼 我想要对自己说 一生 hello 风雨无阻挡 狂风傻事 一天一脉浮的原理 竟在我的承蒙美丽 向度 一页一页 反复着 情海里 只要我说出口 日子 反复 一日又一日 像一年没有情景解释了你的经历 回望着幸运的梦 我想要带你去走走 愿望哭着难耐 好急求 复杂是 梦里的那出口 回想 一天一夜 美梦者 副驾驶走出往外的那声楼 我想要对自己说 一生 hello 风雨无阻挡 狂风傻事 一天一脉浮的原理 竟在我的承蒙美丽 One Page™ feat. Hebe Tien/Sodagreen™ Lyrics/Composition/Arrangement/Producer: YL/YalL/Hebe Tien Nothing to pretend, why should I ask? A lone person is like a fist in a nest. When I miss you, the years in the mirror say... To bear the weight of old memories, I'm willing to bury my head... What's the point of studying so hard? There's no reason to regret. Love was originally meant to be a book of love letters, the remnants of handwriting. Why find excuses when you forget me? You want me to take you for a drive, like the frown on my brow in the days... Dimension, page after page, repeating, in the sea of love, as long as I say it... Days, repeating, day after day, like a year without a scene to explain your experience. Looking back at the lucky dream, I want to take you for a walk... Wishes cry unbearably, so eager to ask. Complexity is the exit in the dream... Recalling a day and a night, the dreamer, the passenger seat stepping out of the building... I want to say to myself, hello for a lifetime, unstoppable by wind and rain, foolish things in the storm... The principle of a day and a night floating... Surprisingly, in my beautiful embrace I didn't pretend anything, yet I still have to beg A lone person is like a fist in a nest. When I miss you, the years in the mirror say To bear the weight of old memories, I'm willing to bury my head What's the point of studying so hard? There's no reason to regret it. Love was originally meant to be a book of love letters, the remnants of handwriting. Why find excuses when you forget me? You want me to take you for a drive, just like the frown on my brow in the days Dimension, page after page, repeating, in the sea of love, as long as I say it Days repeat, day after day, like a year without a scene to explain your experience. Looking back at the lucky dream, I want to take you for a walk Wishes cry unbearably, so eager to ask. Complexity is the exit in the dream Recalling a day and a night, the dreamer, the passenger seat stepping out of the building I want to say to myself, hello for life, rain or shine, silly things in the storm The principle of floating day after day, surprisingly, in my beautiful embrace Dimension, page after page, repeating, in the sea of love, as long as I say it Days repeat, day after day, like a year without a scene to explain your experience Looking back on my lucky dream, I want to take you for a walk. My wish cries uncontrollably, so urgent. Complexity is the exit in my dream. Recalling a day and a night, the dreamer, the passenger seat stepping out of the building... I want to say to myself, hello for life, undeterred by wind or rain, through foolish storms. The principle of a day's rise and fall, is actually in my blessed beauty. One Page™ ft. Hebe Tien/Sodagreen™ Lời/Sáng tác/Phối khí/Sản xuất: YL/YalL/Hebe Tien Chẳng có gì phải giả vờ, sao tôi phải hỏi? Một người cô đơn như nắm đấm trong tổ chim. Khi nhớ em, năm tháng phản chiếu trong gương nói rằng... Để gánh chịu sức nặng của những kỷ niệm xưa, tôi sẵn sàng vùi đầu xuống... Học hành chăm chỉ làm gì? Chẳng có lý do gì để hối tiếc. Tình yêu vốn dĩ là một cuốn sách thư tình, những dấu vết của chữ viết. Sao phải tìm cớ khi em quên tôi? Em muốn tôi đưa em đi dạo, giống như vẻ mặt cau có của tôi trong những ngày... Chiều không gian, trang này qua trang khác, lặp đi lặp lại, trong biển tình yêu, miễn là tôi nói ra... Ngày tháng, lặp đi lặp lại, ngày qua ngày, như một năm không có cảnh nào để kể lại trải nghiệm của em. Nhìn lại giấc mơ may mắn, tôi muốn đưa em đi dạo... Những ước muốn khóc nức nở, khao khát được cầu xin. Sự phức tạp là lối thoát trong giấc mơ... Nhớ lại một ngày một đêm, người mơ, người ngồi ghế phụ bước ra khỏi tòa nhà... Tôi muốn nói với chính mình, xin chào trọn đời, không gì có thể ngăn cản bởi gió mưa, những điều ngốc nghếch trong cơn bão... Nguyên tắc của một ngày một đêm trôi nổi... Thật ngạc nhiên, trong vòng tay ấm áp của tôi Tôi không giả vờ gì cả, vậy mà vẫn phải cầu xin Một người cô đơn như nắm đấm trong tổ chim. Khi tôi nhớ em, năm tháng trong gương nói Để gánh vác sức nặng của những kỷ niệm cũ, tôi sẵn sàng vùi đầu xuống Học hành chăm chỉ làm gì? Chẳng có lý do gì để hối tiếc. Tình yêu vốn dĩ là một cuốn sách thư tình, những dấu vết của chữ viết. Sao phải tìm cớ khi em quên tôi? Em muốn anh đưa em đi dạo, giống như vẻ cau mày trên trán anh những ngày qua Chiều không gian, trang này qua trang khác, lặp đi lặp lại, trong biển tình yêu, miễn là anh nói ra điều đó Ngày tháng lặp lại, ngày qua ngày khác, như một năm không có cảnh nào để giải thích trải nghiệm của em. Nhìn lại giấc mơ may mắn, anh muốn đưa em đi dạo Ước muốn khóc nức nở, khao khát được cầu xin. Sự phức tạp là lối thoát trong giấc mơ Nhớ lại một ngày một đêm, người mơ, ghế hành khách bước ra khỏi tòa nhà Anh muốn tự nhủ với mình, xin chào cuộc sống, mưa hay nắng, những điều ngớ ngẩn trong cơn bão Nguyên tắc trôi nổi ngày qua ngày, thật ngạc nhiên, trong vòng tay ấm áp của anh Chiều không gian, trang này qua trang khác, lặp đi lặp lại, trong biển tình yêu, miễn là anh nói ra điều đó Ngày tháng lặp đi lặp lại, ngày qua ngày khác, như một năm không có cảnh nào để giải thích trải nghiệm của em Nhìn lại giấc mơ may mắn của mình, anh muốn đưa em đi dạo. Ước muốn của anh khóc không kìm được, thật khẩn thiết. Sự phức tạp chính là lối thoát trong giấc mơ của tôi. Nhớ lại một ngày một đêm, người mơ, người ngồi ghế phụ bước ra khỏi tòa nhà... Tôi muốn tự nhủ với bản thân: Xin chào cuộc sống, không nao núng trước gió mưa, vượt qua những cơn bão dữ dội. Nguyên tắc về sự trỗi dậy và suy tàn của một ngày, thực chất nằm trong vẻ đẹp may mắn của tôi.
一页™ One Page™ feat.Hebe 田馥甄/苏打绿™
作词/作曲/编曲/制作人:YL/YalL/Hebe Tien
没有装什么 还要我求说
一个单独的人 就像窝子里的拳头 想你的时候 镜子里的年说
要承托几旧的怀念 舍得埋头
苦读装什么 没有后悔的理由
爱情本来想一本的情书写字迹的遗留 何必找借口 忘记我的时候
你要我带你去兜风 就像是日子里的眉头
向度 一页一页 反复着 情海里 只要我说出口
日子 反复 一日又一日 像一年没有情景解释了你的经历 回望着幸运的梦 我想要带你去走走
愿望哭着难耐 好急求 复杂是 梦里的那出口
回想 一天一夜 美梦者 副驾驶走出往外的那声楼
我想要对自己说 一生 hello 风雨无阻挡 狂风傻事
一天一脉浮的原理 竟在我的承蒙美丽
没有装什么 还要我求说
一个单独的人 就像窝子里的拳头 想你的时候 镜子里的年说
要承托几旧的怀念 舍得埋头
苦读装什么 没有后悔的理由
爱情本来想一本的情书写字迹的遗留 何必找借口 忘记我的时候
你要我带你去兜风 就像是日子里的眉头
向度 一页一页 反复着 情海里 只要我说出口
日子 反复 一日又一日 像一年没有情景解释了你的经历 回望着幸运的梦 我想要带你去走走
愿望哭着难耐 好急求 复杂是 梦里的那出口
回想 一天一夜 美梦者 副驾驶走出往外的那声楼
我想要对自己说 一生 hello 风雨无阻挡 狂风傻事
一天一脉浮的原理 竟在我的承蒙美丽
向度 一页一页 反复着 情海里 只要我说出口
日子 反复 一日又一日 像一年没有情景解释了你的经历 回望着幸运的梦 我想要带你去走走
愿望哭着难耐 好急求 复杂是 梦里的那出口
回想 一天一夜 美梦者 副驾驶走出往外的那声楼
我想要对自己说 一生 hello 风雨无阻挡 狂风傻事
一天一脉浮的原理 竟在我的承蒙美丽
One Page™ feat. Hebe Tien/Sodagreen™
Lyrics/Composition/Arrangement/Producer: YL/YalL/Hebe Tien
Nothing to pretend, why should I ask?
A lone person is like a fist in a nest. When I miss you, the years in the mirror say...
To bear the weight of old memories, I'm willing to bury my head...
What's the point of studying so hard? There's no reason to regret.
Love was originally meant to be a book of love letters, the remnants of handwriting. Why find excuses when you forget me?
You want me to take you for a drive, like the frown on my brow in the days...
Dimension, page after page, repeating, in the sea of love, as long as I say it...
Days, repeating, day after day, like a year without a scene to explain your experience. Looking back at the lucky dream, I want to take you for a walk...
Wishes cry unbearably, so eager to ask. Complexity is the exit in the dream...
Recalling a day and a night, the dreamer, the passenger seat stepping out of the building...
I want to say to myself, hello for a lifetime, unstoppable by wind and rain, foolish things in the storm...
The principle of a day and a night floating... Surprisingly, in my beautiful embrace
I didn't pretend anything, yet I still have to beg
A lone person is like a fist in a nest. When I miss you, the years in the mirror say
To bear the weight of old memories, I'm willing to bury my head
What's the point of studying so hard? There's no reason to regret it.
Love was originally meant to be a book of love letters, the remnants of handwriting. Why find excuses when you forget me?
You want me to take you for a drive, just like the frown on my brow in the days
Dimension, page after page, repeating, in the sea of love, as long as I say it
Days repeat, day after day, like a year without a scene to explain your experience. Looking back at the lucky dream, I want to take you for a walk
Wishes cry unbearably, so eager to ask. Complexity is the exit in the dream
Recalling a day and a night, the dreamer, the passenger seat stepping out of the building
I want to say to myself, hello for life, rain or shine, silly things in the storm
The principle of floating day after day, surprisingly, in my beautiful embrace
Dimension, page after page, repeating, in the sea of love, as long as I say it
Days repeat, day after day, like a year without a scene to explain your experience Looking back on my lucky dream, I want to take you for a walk.
My wish cries uncontrollably, so urgent. Complexity is the exit in my dream.
Recalling a day and a night, the dreamer, the passenger seat stepping out of the building...
I want to say to myself, hello for life, undeterred by wind or rain, through foolish storms.
The principle of a day's rise and fall, is actually in my blessed beauty.
One Page™ ft. Hebe Tien/Sodagreen™
Lời/Sáng tác/Phối khí/Sản xuất: YL/YalL/Hebe Tien
Chẳng có gì phải giả vờ, sao tôi phải hỏi?
Một người cô đơn như nắm đấm trong tổ chim. Khi nhớ em, năm tháng phản chiếu trong gương nói rằng...
Để gánh chịu sức nặng của những kỷ niệm xưa, tôi sẵn sàng vùi đầu xuống...
Học hành chăm chỉ làm gì? Chẳng có lý do gì để hối tiếc.
Tình yêu vốn dĩ là một cuốn sách thư tình, những dấu vết của chữ viết. Sao phải tìm cớ khi em quên tôi?
Em muốn tôi đưa em đi dạo, giống như vẻ mặt cau có của tôi trong những ngày...
Chiều không gian, trang này qua trang khác, lặp đi lặp lại, trong biển tình yêu, miễn là tôi nói ra...
Ngày tháng, lặp đi lặp lại, ngày qua ngày, như một năm không có cảnh nào để kể lại trải nghiệm của em. Nhìn lại giấc mơ may mắn, tôi muốn đưa em đi dạo...
Những ước muốn khóc nức nở, khao khát được cầu xin. Sự phức tạp là lối thoát trong giấc mơ...
Nhớ lại một ngày một đêm, người mơ, người ngồi ghế phụ bước ra khỏi tòa nhà...
Tôi muốn nói với chính mình, xin chào trọn đời, không gì có thể ngăn cản bởi gió mưa, những điều ngốc nghếch trong cơn bão...
Nguyên tắc của một ngày một đêm trôi nổi... Thật ngạc nhiên, trong vòng tay ấm áp của tôi
Tôi không giả vờ gì cả, vậy mà vẫn phải cầu xin
Một người cô đơn như nắm đấm trong tổ chim. Khi tôi nhớ em, năm tháng trong gương nói
Để gánh vác sức nặng của những kỷ niệm cũ, tôi sẵn sàng vùi đầu xuống
Học hành chăm chỉ làm gì? Chẳng có lý do gì để hối tiếc.
Tình yêu vốn dĩ là một cuốn sách thư tình, những dấu vết của chữ viết. Sao phải tìm cớ khi em quên tôi?
Em muốn anh đưa em đi dạo, giống như vẻ cau mày trên trán anh những ngày qua
Chiều không gian, trang này qua trang khác, lặp đi lặp lại, trong biển tình yêu, miễn là anh nói ra điều đó
Ngày tháng lặp lại, ngày qua ngày khác, như một năm không có cảnh nào để giải thích trải nghiệm của em. Nhìn lại giấc mơ may mắn, anh muốn đưa em đi dạo
Ước muốn khóc nức nở, khao khát được cầu xin. Sự phức tạp là lối thoát trong giấc mơ
Nhớ lại một ngày một đêm, người mơ, ghế hành khách bước ra khỏi tòa nhà
Anh muốn tự nhủ với mình, xin chào cuộc sống, mưa hay nắng, những điều ngớ ngẩn trong cơn bão
Nguyên tắc trôi nổi ngày qua ngày, thật ngạc nhiên, trong vòng tay ấm áp của anh
Chiều không gian, trang này qua trang khác, lặp đi lặp lại, trong biển tình yêu, miễn là anh nói ra điều đó
Ngày tháng lặp đi lặp lại, ngày qua ngày khác, như một năm không có cảnh nào để giải thích trải nghiệm của em Nhìn lại giấc mơ may mắn của mình, anh muốn đưa em đi dạo.
Ước muốn của anh khóc không kìm được, thật khẩn thiết. Sự phức tạp chính là lối thoát trong giấc mơ của tôi.
Nhớ lại một ngày một đêm, người mơ, người ngồi ghế phụ bước ra khỏi tòa nhà...
Tôi muốn tự nhủ với bản thân: Xin chào cuộc sống, không nao núng trước gió mưa, vượt qua những cơn bão dữ dội.
Nguyên tắc về sự trỗi dậy và suy tàn của một ngày, thực chất nằm trong vẻ đẹp may mắn của tôi.

Comments
Post a Comment